Người mẹ lam lũ và đôi chân “báo động đỏ” buộc phải tìm đến bác sĩ

Tham vấn bác sỹ

bác sĩ nguyễn hoàng sơn

bác sỹ / Chuyên gia

Nguyễn Hoàng Sơn


Giám đốc Chuyên môn Hệ Thống An Viên

“Xin bác sĩ cố chữa giúp tôi để tôi còn đi làm, tôi nghỉ ở nhà một ngày là mất một ngày tiền chợ…” 

Đó là điều cô Lành nói ngay sau khi ngồi xuống ghế khám tại Phòng khám Tĩnh mạch An Viên Sài Gòn. Cô 52 tuổi, dáng người nhỏ, nước da sạm đi vì nắng. Đôi bàn tay gầy, các đầu ngón tay chai cứng vì hơn ba mươi năm làm đủ mọi việc để nuôi gia đình. Trước đây cô cấy lúa, làm thuê theo mùa. Vài năm gần đây, sức yếu hơn, cô chuyển sang bán rau tại một khu chợ nhỏ. 

Ngày của cô thường bắt đầu từ lúc ba giờ sáng. Cô dậy nhặt rau, bó từng mớ, xếp lên chiếc xe máy cũ rồi chạy ra chợ. Từ lúc trời còn tối đến gần trưa, cô hầu như chỉ đứng. Khi vắng khách, cô ngồi tạm xuống chiếc ghế nhựa thấp, bóp đôi chân vài cái rồi lại vội vàng đứng lên. Cô bảo mình đã quen với những cơn đau ấy từ lâu. 

Đôi chân
Cô Lành đã nhiều năm chịu đựng căn bệnh suy giãn tĩnh mạch

Gần ba năm trước, phía sau bắp chân cô bắt đầu xuất hiện vài đường gân xanh. Chúng nhỏ, mờ, lúc có lúc không nên cô không để tâm. Sau đó, các đường gân ngày một nổi rõ, ngoằn ngoèo dưới da, chân cô thường xuyên nặng trĩu, tê rần và đau tức vào cuối ngày. Đêm đến, cô hay bị chuột rút. Có lần cơn co rút kéo đến bất ngờ, cô đau đến mức phải ngồi bật dậy, hai tay ôm chặt lấy bắp chân. Chồng tỉnh giấc hỏi có cần gọi các con không, cô chỉ lắc đầu bảo không sao, đừng gọi làm phiền các con, chúng nó cần nghỉ ngơi đi làm. 

Sáng hôm sau, cô vẫn dậy lúc ba giờ như thường lệ. Cô từng mua thuốc về uống, bôi dầu nóng rồi ngâm chân bằng nước lá theo lời người quen. Mỗi lần thấy đỡ được vài hôm, cô lại nghĩ bệnh không nghiêm trọng. Nhưng vài năm trở lại đây, hai mắt cá chân bắt đầu sưng. Đến chiều, đôi dép nhựa trở nên chật cứng, hằn sâu vào da, các con nhiều lần khuyên mẹ đi khám, cô đều tìm cách trì hoãn. Lúc thì cô bảo đang vào mùa rau, không nghỉ bán được. Lúc lại nói trong nhà còn nhiều khoản phải lo, sâu xa hơn, cô sợ phải mổ, sợ nằm viện và sợ trở thành gánh nặng của con cái. 

Cho đến một buổi chiều, cô vừa đứng dậy sau khi ngồi nhặt rau thì chân trái đau nhói. Bắp chân căng tức, cổ chân sưng rõ, các búi tĩnh mạch nổi ngoằn ngoèo thành từng đoạn. Cô cố bước nhưng chân nặng như bị kéo xuống. Tối hôm ấy, cô vẫn giấu các con. Chỉ đến khi cô con gái ghé qua, nhìn thấy mẹ đi tập tễnh và một bên chân sưng lớn hơn bình thường, mọi chuyện mới không thể giấu thêm. Sáng hôm sau, người con nhất quyết đóng quầy rau, đưa mẹ đi kiểm tra. 

Đôi chân
Tại phòng khám An Viên cơ sở Sài Gòn, cô Lành được bác sĩ siêu âm tĩnh mạch đôi chân

Khi khám và thực hiện siêu âm Doppler, An Viên ghi nhận hệ thống van tĩnh mạch đã suy yếu, dòng máu trào ngược kéo dài, nhiều nhánh tĩnh mạch giãn ngoằn ngoèo và vùng cổ chân đã xuất hiện phù. Bệnh của cô đã tiến triển đến suy giãn tĩnh mạch cấp độ 3. Khi được bác sĩ hỏi chân sưng đau lâu như vậy, sao cô chịu được mà không đi khám? Cô nhìn xuống đôi chân, lấy tay kéo nhẹ ống quần rồi đáp là không nghĩ bệnh nghiêm trọng, với lại con cái còn khó khăn, mẹ đau một chút cũng không muốn chúng nó phải lo. Sau này thành quen, đau thì cố chịu. 

Nhiều người mẹ là như vậy, họ nhớ từng khoản học phí của con, từng bữa cơm trong nhà, nhưng lại không nhớ lần gần nhất mình được khám sức khỏe là khi nào. Họ chịu đau không phải vì không biết mệt, mà vì luôn nghĩ bản thân có thể chờ thêm một chút. Nhưng bệnh tĩnh mạch không dừng lại chỉ vì người bệnh cố chịu đựng. 

Đôi chân
Người bệnh được điều trị bằng phương pháp tiêm xơ

Tìm hiểu thêm: IVEIN – Công nghệ tiêm xơ “lật ngược thế cờ” trong điều trị suy giãn tĩnh mạch

Sau khi đánh giá kỹ tình trạng mạch máu, chúng tôi tư vấn cho cô liệu trình tiêm xơ IVEIN để xử lý các nhánh tĩnh mạch suy giãn. Thuốc được đưa chính xác vào lòng tĩnh mạch tổn thương dưới sự kiểm soát của bác sĩ, giúp làm xẹp và loại bỏ dần những đoạn mạch không còn hoạt động hiệu quả. Điều khiến cô lo lắng nhất là đau và phải nằm viện lâu. Vì vậy, trong suốt quá trình điều trị, cô liên tục hỏi: “Xong hôm nay tôi có tự đi được không bác sĩ?” 

Khi được hướng dẫn đứng dậy và bước những bước đầu tiên sau can thiệp, cô đi chậm quanh phòng, rồi bất ngờ mỉm cười. Cô cứ tưởng phải nằm một chỗ cả tuần, biết không đáng sợ thế này, tôi đã không để lâu đến vậy. Người con gái đứng cạnh vừa cười vừa quay mặt lau nước mắt. Có lẽ chị nhẹ lòng vì mẹ đã được điều trị, nhưng cũng xót xa khi biết mẹ đã âm thầm chịu đau suốt gần chín năm mà không nói. Trước khi ra về, cô vẫn hỏi bác sĩ bao giờ có thể quay lại chợ. Cả đời cô quen lo cho người khác, đến khi đôi chân đã phát tín hiệu “báo động đỏ”, điều cô nghĩ đến đầu tiên vẫn là ngày mai lấy gì để bán. 

Đôi chân
Sau một liệu trình điều trị, đôi chân của cô Lành đã có những chuyển biến tích cực

Đọc thêm: Bảo hành tại An Viên: Một lần điều trị, trọn đời an tâm

Qua câu chuyện của cô Lành, chúng tôi chỉ mong những người con đang bận rộn ngoài kia dành thêm một chút thời gian quan tâm đến cha mẹ. Hãy để ý khi mẹ thường xuyên bóp chân, khó ngủ vì chuột rút, cổ chân sưng vào buổi chiều hay những đường gân xanh ngày càng nổi rõ. Đừng để câu nói “mẹ không sao” trở thành lý do khiến bệnh âm thầm kéo dài thêm nhiều năm. Bởi phía sau sự chịu đựng tưởng như phi thường của một người mẹ, đôi khi chỉ là nỗi sợ làm phiền đến những đứa con mà bà đã dành cả đời để yêu thương.

________________________

AN VIÊN – ĐỊA CHỈ ĐIỀU TRỊ SUY GIÃN TĨNH MẠCH ĐÁNG TIN CẬY

☎ Hotline tư vấn: 0985594561

 
ĐĂNG KÝ TƯ VẤN