Có những cuộc hẹn bị lùi lại không phải vì người bệnh bận, cũng không phải vì họ không muốn khỏe hơn. Chỉ là trong lòng họ vẫn còn một nỗi sợ chưa thể gọi tên. Với cô Trần Thị Thu, 56 tuổi, sống tại Quảng Nam, cuộc hẹn điều trị suy giãn tĩnh mạch đã từng bị trì hoãn nhiều lần như thế.
Cô Thu bị suy giãn tĩnh mạch đã nhiều năm. Ban đầu, chân chỉ xuất hiện vài đường gân xanh nhỏ quanh bắp chân. Cô nghĩ đó là dấu hiệu bình thường của tuổi tác, phần vì công việc trước đây thường xuyên phải đứng lâu, phần vì trong nhà cũng có người từng bị như vậy. Thời gian trôi qua, những đường gân xanh không còn nằm yên dưới da. Chúng nổi rõ hơn, ngoằn ngoèo quanh chân. Chiều đến, hai chân cô thường nặng trĩu. Có những hôm chỉ đứng nấu xong bữa cơm, cô đã phải ngồi xuống bóp chân một lúc mới có thể đi lại bình thường.

Ban đêm, những cơn chuột rút bất ngờ khiến cô giật mình tỉnh giấc. Chân căng cứng, đau buốt, phải gọi chồng dậy xoa bóp. Sáng hôm sau, cô vẫn tự trấn an: “Chắc hôm qua đi lại nhiều quá thôi.” Nhưng sâu trong lòng, cô biết đôi chân của mình đang không ổn. Người thân khuyên cô đi khám, các con nhiều lần tìm hiểu địa chỉ, đặt lịch và sắp xếp đưa mẹ đi Đà Nẵng. Thế nhưng cứ gần đến ngày hẹn, cô lại tìm một lý do để hoãn.
Lần đầu, cô nói nhà có việc, lần thứ hai, cô bảo chân hôm nay đỡ đau rồi, chưa cần đi. Đến lần thứ ba, khi con gái hỏi thật lòng vì sao mẹ cứ thay đổi, cô mới thừa nhận mình sợ. Nỗi sợ ấy không tự nhiên xuất hiện, nó được góp nhặt từ rất nhiều câu chuyện cô nghe ngoài chợ, trong những buổi trò chuyện với hàng xóm. Người nói điều trị tĩnh mạch phải mổ, đau lắm. Người kể từng có người nằm viện nhiều ngày, đi lại khó khăn, còn dọa rằng can thiệp vào mạch máu rất nguy hiểm, lỡ xảy ra biến chứng thì không biết phải làm sao.
Mỗi người nói một câu, chẳng ai thực sự hiểu rõ bệnh của cô, nhưng tất cả lại vô tình tạo nên một “bóng ma” trong suy nghĩ. Chỉ cần nghe đến hai chữ điều trị, cô đã tưởng tượng ra phòng mổ, kim tiêm, vết rạch và những ngày nằm một chỗ không thể tự chăm sóc bản thân. Cô không biết những điều mình nghe có đúng hay không. Nhưng khi nỗi sợ đã lớn hơn sự hiểu biết, người ta thường chọn cách trì hoãn.

Cho đến một buổi chiều, sau khi đi bộ từ đầu ngõ về nhà, chân cô đau tức dữ dội. Phần mắt cá sưng rõ, cảm giác nặng nề kéo dài dù cô đã nằm nghỉ. Đêm ấy, cô gần như không ngủ được. Không chỉ vì đau, mà còn vì sự bức bối đã dồn nén quá lâu. Cô bắt đầu nghĩ đến những chuyến đi từng phải từ chối, những buổi trông cháu phải nhờ người khác và cả việc mỗi ngày đều sống trong tâm trạng dè chừng đôi chân của chính mình. Sáng hôm sau, cô gọi cho con gái: “Đặt lại lịch cho mẹ đi.”
Ngày đến Chuyên khoa Tĩnh mạch An Viên, cô Thu vẫn rất căng thẳng. Dù đã ngồi trong phòng khám, cô vẫn liên tục hỏi liệu mình có phải mổ không, có đau nhiều không, có cần nằm viện hay không và sau điều trị có đi lại được nữa không. Thay vì vội vàng nói về phương pháp, bác sĩ dành thời gian để nghe cô kể hết những điều đã khiến cô sợ hãi trong nhiều năm. Từ lời hàng xóm, những câu chuyện chưa được kiểm chứng cho đến nỗi lo trở thành gánh nặng cho con cái.

Sau quá trình thăm khám và siêu âm Doppler, cô được xác định suy giãn tĩnh mạch ở cấp độ 3. Bác sĩ giải thích rõ vị trí tĩnh mạch suy, nguyên nhân gây đau nặng chân và lý do tình trạng phù xuất hiện ngày càng nhiều. Quan trọng hơn, cô được biết điều trị suy giãn tĩnh mạch hiện nay không phải trường hợp nào cũng cần phẫu thuật. Với tình trạng của cô, bác sĩ chỉ định tiêm xơ, một phương pháp ít xâm lấn, được thực hiện theo phác đồ phù hợp với hệ tĩnh mạch đang tổn thương.
Mọi bước trong quá trình điều trị đều được giải thích trước. Khi cô lo lắng, bác sĩ và nhân viên y tế tiếp tục động viên, trấn an. Không ai thúc ép cô phải quyết định ngay. Chính sự kiên nhẫn ấy khiến cô dần cảm thấy mình không còn phải đối diện với bệnh tật một mình. Đến ngày bước vào phòng điều trị, cô vẫn hồi hộp. Nhưng nỗi sợ đã không còn đủ lớn để kéo cô quay lại như những lần trước.

Đọc thêm: Phát hiện tình cờ tại An Viên giúp chú phi công thoát khỏi nguy cơ cắt cụt 2 chân
Liệu trình diễn ra nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng. Sau điều trị, cô được hướng dẫn cách đi lại, chăm sóc chân và lịch tái khám cụ thể. An Viên tiếp tục theo dõi, đồng hành trong từng giai đoạn hồi phục, thay vì để người bệnh tự xoay xở sau khi rời phòng điều trị.
Sau một thời gian, các đường gân nổi trên chân cô giảm rõ. Cảm giác đau mỏi, căng tức và nặng chân cũng được cải thiện. Cô có thể đi lại, làm việc nhà và ngủ ngon hơn. Điều thay đổi rõ nhất không chỉ nằm ở đôi chân, mà còn ở tinh thần. Cô Thu từng nói với bác sĩ rằng điều khiến cô tiếc nhất là đã để những lời truyền miệng giữ chân mình quá lâu. Thứ cô sợ suốt nhiều năm cuối cùng lại không đáng sợ như những gì cô từng tưởng tượng.

Tìm hiểu thêm: Bảo hành tại An Viên: Một lần điều trị, trọn đời an tâm
Ngoài kia, vẫn còn nhiều người giống cô Thu. Họ chịu đựng bệnh trong im lặng, trì hoãn hết lần này đến lần khác vì sợ đau, sợ biến chứng hoặc chưa tìm được nơi đủ tin tưởng để trao gửi sức khỏe. Tại An Viên, hàng trăm, hàng nghìn người bệnh đã từng đi qua hành trình từ hoài nghi đến tin tưởng như vậy. Sự an tâm không đến từ những lời hứa chung chung, mà được xây dựng bằng bác sĩ chuyên môn, chẩn đoán rõ ràng, phương pháp phù hợp, quy trình minh bạch và sự đồng hành lâu dài sau điều trị.
Đôi khi, bước khó nhất không phải bước vào phòng điều trị. Đó là bước qua nỗi sợ trong lòng mình. Và khi có một đội ngũ đủ thấu hiểu để cùng người bệnh thực hiện bước đi ấy, hành trình tìm lại đôi chân khỏe mạnh cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
________________________
AN VIÊN – ĐỊA CHỈ ĐIỀU TRỊ SUY GIÃN TĨNH MẠCH ĐÁNG TIN CẬY
☎ Hotline tư vấn: 0985594561




