Có những cơn đau không ập đến dữ dội, không khiến người ta phải nhập viện ngay lập tức. Nhưng lại lặng lẽ kéo dài, âm ỉ từng ngày, từng chút một bào mòn sức lực đến khi người ta quen với nó, chấp nhận nó như một phần tất yếu của cuộc sống. Và cũng có những hành trình đi chữa bệnh, càng đi nhiều nơi, gặp nhiều người, lại càng thấy niềm hy vọng vơi dần, nhường chỗ cho sự mệt mỏi và hoài nghi.

Đó là câu chuyện của một bệnh nhân suy giãn tĩnh mạch vừa được bác sĩ tại An Viên chia sẻ lại. Ông là giáo viên cấp 3 nghỉ hưu, dạy toán, một công việc tưởng như chỉ gắn với bảng đen, phấn trắng, nhưng lại đòi hỏi đứng hàng giờ mỗi ngày. Nhiều năm trước, đôi chân bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu lạ: nóng rát như có lửa đốt bên trong, nặng trĩu, đau nhức âm ỉ, có lúc lan đến mức gần như không còn sức sống. Ban đầu chỉ là khó chịu, sau đó là mệt mỏi rồi dần dần trở thành nỗi ám ảnh.
Vợ của ông, từng làm trong ngành y tại một bệnh viện lớn tuyến trung ương hiểu rất rõ điều đó không đơn giản. Hai vợ chồng bắt đầu hành trình đi tìm câu trả lời. Họ gặp không ít giáo sư, tiến sĩ, những chuyên gia đầu ngành về tĩnh mạch. Nhưng câu trả lời nhận lại, sau tất cả, vẫn là những cái lắc đầu hoặc những hướng điều trị chưa thể giải quyết triệt để.
Nhiều lần điều trị, không ít lần hy vọng. Và rồi bệnh vẫn đeo bám ông. Không chỉ là thất vọng, mà là sự mệt mỏi kéo dài khi biết nhiều, hiểu nhiều, nhưng vẫn không tìm được lối ra. Ngày họ đến gặp Nguyễn Ngọc Thành, tâm thế không còn là đi chữa bệnh nữa. Đó là một sự hoài nghi.
Người vợ bước vào phòng khám với vị thế của một người trong ngành từng tiếp cận những chuyên gia hàng đầu. Bà không giấu sự dè dặt, thậm chí có phần đánh giá rất kỹ lưỡng. “Trung ương còn không làm được, thì bác sĩ có thể làm được không?” câu hỏi thẳng thắn được đặt ra ngay từ đầu.
Với bác sĩ Thành, đó là một khoảnh khắc không dễ chịu. Khi đối diện với những bệnh nhân đã đi qua quá nhiều nơi, mang theo một bản lý lịch điều trị dày đặc, áp lực không chỉ nằm ở chuyên môn mà còn là niềm tin. Anh chia sẻ, ban đầu cũng có chút chùn lại.
Nhưng chỉ trong vài phút, anh hiểu rằng họ vẫn đến đây, tức là vẫn còn một tia hy vọng dù rất nhỏ. Và khi đã có cơ hội, dù là cơ hội cuối cùng, người bác sĩ không được phép bỏ qua. Quá trình thăm khám cho thấy tình trạng của ông không hề đơn giản.
Ở chân phải, ông bị suy tĩnh mạch sâu vùng khoeo gây ứ đọng máu, làm giãn toàn bộ hệ tĩnh mạch, dẫn đến viêm tái đi tái lại. Đó cũng chính là lý do khiến ông luôn cảm thấy nóng rát, đau như có lửa trong chân.
Da chân đã biến đổi rõ rệt: sậm màu, từng xuất hiện những vết loét đã lành, dấu hiệu của một bệnh lý kéo dài và tiến triển. Ở chân trái, tình trạng suy tĩnh mạch sâu cũng đã bắt đầu xuất hiện. Đây không phải là một ca bệnh điển hình. Và càng không phải là trường hợp có thể giải quyết bằng một phương pháp đơn lẻ.
Điều khó nhất, theo bác sĩ Thành không nằm ở việc điều trị mà nằm ở việc giải thích. “Những người trong ngành, nhưng không đúng chuyên khoa, thường có hiểu biết ở mức nửa vời. Và chính điều đó khiến việc trao đổi trở nên khó hơn rất nhiều.”
Anh đã dành gần 30 phút chỉ để nói chuyện. Không phải để thuyết phục bằng lời hứa, mà là bằng phân tích logic: tại sao các phương pháp trước đó chưa hiệu quả, điểm mạnh của từng tuyến điều trị là gì, và hướng đi phù hợp nhất với trường hợp này.
“Ở các bệnh viện tuyến trung ương, không phải họ không giỏi. Họ rất giỏi. Nhưng mỗi nơi có một thế mạnh riêng. Và đôi khi, sự khác biệt chỉ nằm ở phương pháp và mức độ kiên trì trong điều trị.”
Câu chuyện dần thay đổi từ đối thoại sang lắng nghe. Cuối cùng, người vợ sau tất cả những hoài nghi đã nói rằng: “Cô đi hết các nơi rồi, giờ chỉ còn mỗi chỗ này. Cô đặt niềm tin cuối cùng ở cháu. Mong bác sĩ hãy giúp vợ chồng cô chú.”
Quyết định điều trị được đưa ra không phải dựa trên một phép màu, mà dựa trên sự kết hợp của kinh nghiệm, phân tích và niềm tin. Với tình trạng của ông, không thể can thiệp trực tiếp vào tĩnh mạch sâu. Nhưng có thể xử lý hậu quả của nó. Bác sĩ lựa chọn phương pháp tiêm xơ, một hướng đi đòi hỏi sự kiên trì, theo dõi sát và điều chỉnh từng bước.

Xem thêm: Cuộc đời rẽ sang trang mới của người phụ nữ mang dị dạng tĩnh mạch bẩm sinh
Không phải một lần là xong, hai lần, ba lần và nhiều hơn thế nếu cần. Sau từng lần điều trị, sự thay đổi bắt đầu xuất hiện. Cơn đau giảm dần, cảm giác nóng rát không còn dữ dội. Đôi chân của người bệnh từng mất sức sống, bắt đầu nhẹ hơn. Không phải là khỏi hoàn toàn nhưng là một sự cải thiện rõ rệt, đủ để người bệnh cảm nhận được sự khác biệt trong từng ngày.
Thời gian trôi qua, người giáo viên năm nào không còn xuất hiện với gương mặt nhăn nhó, mệt mỏi. Ông quay lại tái khám định kỳ, đôi khi chỉ để kiểm tra, đôi khi chỉ để chào và hỏi thăm bác sĩ. Những bức ảnh chụp cùng nhau giờ đây mang một sắc thái khác: nhẹ nhõm, vui vẻ, có cả những câu chuyện về những chuyến đi du lịch mà trước đây ông không dám nghĩ tới.
Tất nhiên, bệnh lý nền vẫn còn đó, tĩnh mạch sâu không thể biến mất. Đôi khi chân vẫn phù nhẹ. Thế nhưng cuộc sống thì đã khác. Ông được hướng dẫn tập luyện, duy trì thói quen vận động, kiểm soát tình trạng trong nhiều năm thay vì sống chung với đau đớn mỗi ngày.

Có thể bạn cần biết: 5 thế mạnh nổi bật của Hệ thống Chuyên khoa Tĩnh mạch An Viên
Nhìn lại ca bệnh này, bác sĩ Nguyễn Ngọc Thành không chỉ gọi đó là một thành công kỹ thuật, mà anh còn gọi đó là một ca điều trị bằng niềm tin. “Có những lúc, bệnh nhân không còn hy vọng nữa. Nhưng nếu bác sĩ có thể phân tích đủ rõ, đủ logic, để họ hiểu thì niềm tin sẽ quay lại. Và khi cả hai cùng tin, kết quả sẽ tốt hơn rất nhiều.”
Không phải ca nào cũng giống nhau, không phải bệnh nào cũng có thể chữa khỏi hoàn toàn. Nhưng điều quan trọng nhất là tìm ra hướng đi đúng, và kiên trì với nó đến cùng. Có lẽ, điều khiến câu chuyện này trở nên khác biệt, không nằm ở việc chữa khỏi. Mà nằm ở chỗ từ một hành trình đầy thất vọng, họ đã tìm lại được hy vọng. Và đôi khi, trong y học đó chính là bước đầu tiên, cũng là bước quan trọng nhất, để thay đổi kết quả cuối cùng.
________________________
AN VIÊN – ĐỊA CHỈ ĐIỀU TRỊ SUY GIÃN TĨNH MẠCH ĐÁNG TIN CẬY HÀNG ĐẦU VIỆT NAM
☎ Hotline tư vấn: 0985594561




